Hôn nhân bế tắc bởi mẹ chồng tham lam –Tôi phải làm sao?

Hôn nhân bế tắc bởi mẹ chồng tham lam –Tôi phải làm sao?

 

Tôi lấy chồng được 2 năm. Anh hơn tôi 3 tuổi. Vợ chồng tôi ở cạnh nhà mẹ chồng. Cuộc sống của tôi sẽ êm đềm nếu không có sự hiện diện của bà mẹ chồng đó. Lúc tôi mới cưới về, tôi chưa biết nhiều về bà ấy, tiền cưới vợ chồng tôi không cầm đồng nào. 2 cây vàng tôi cũng nhờ bà ấy cất. Mỗi tháng vợ chồng tôi đưa bà 6 triệu bao gồm 3 triệu tiền trả nợ xe oto và 3 triệu tiền ăn. Một vài tháng sau bà đã dùng lời ngon ngọt vay số vàng đó và tôi sẵn sàng đồng ý vì tôi nghĩ bà một mình gánh vác nên thôi cho bà mượn sau có bà đưa vì vợ chồng tôi cũng chưa cần đến.

Lấy chồng về được nửa năm thì bố mẹ chồng ly hôn. Trước ông bà ly thân 16 năm , giờ chồng tôi có gia đình nên ông bà ly hôn. Bắt đầu từ đó tôi mới thấy được bộ mặt thật của bà mẹ chồng này. 6 tháng cưới về ở riêng ăn chung, bà nấu ăn được bữa đực bữa cái, vợ chồng tôi lại bữa ăn nhà bữa ăn quán vì điều kiện giờ giấc làm việc không có thời gian nấu. Tháng nào cũng đưa đầy đủ tiền cho bà nhưng bà nấu ăn chẳng có món nào gọi là ăn ngon. Vợ chồng tôi quyết định sắm nồi niêu ăn riêng cho đỡ tốn chi phí . Lúc đó ăn riêng rồi nên đóng còn 3 triệu tiền xe.

Đến đúng 1 năm đóng tiền xe, tôi có hỏi mẹ còn lại bao nhiêu tiền thì bà không rõ ràng gì chuyện tiền nong. Sau khi ly dị bố, bà đưa trai về nhà ngủ , trong khi nhà còn em trai chồng đang học lớp 12. Bà chẳng lo chuyện nhà cửa, bếp núc, thờ cúng gì. Cứ đi làm từ thứ 2 đến thứ 6. Còn thứ 7 chủ nhật được nghỉ thì đi từ sáng đến đêm có khi qua đêm ko về. Con ốm con đau cũng chỉ lo được 1 2 ngày đầu còn sau là xí xớn với trai mới. Bỏ con ở viện tự lo. Tiền nong cho bà vay coi như mất, thời gian đầu vay còn nói cả 2 vợ chồng. Sau vài lần không trả bà quay sang vay giấu chồng tôi coi như xin luôn. Đến khi em trai chồng tôi đi học đại học, căn nhà bà ở như nhà hoang, bà chỉ có trong tuần thì ngủ buổi tối, còn cuối tuần đi biệt tăm luôn.

2 năm làm dâu chưa bao giờ bà cho được vợ chồng tôi nghìn lẻ nào. Trong khi lương bà 10 triệu và còn cho thuê hẳn 1 dãy nhà trọ. Mình bà tiêu vs gửi 1 tháng 2 triệu cho thằng con thứ nhưng lúc nào cũng kêu không có tiền . Động việc gì là vay là mượn . Bà ta vô trách nhiệm với con cái, chỉ biết tiêu tiền cho bản thân thôi. Đến mẹ ruột của mẹ chồng tôi bị ung thư nằm cả năm trời bà cũng không thèm ngó ngàng gì. Đến khi bà mất, mẹ chồng tôi kêu hối hận lắm các thứ nhưng đến giờ cũng chưa mua được cho bà trái cam thắp hương.

Điều đáng nói ở đây là ông chồng tôi. Khi tôi thấy bà mẹ chồng xấu xa đó. Tôi có góp ý vs chồng nhưng chồng tôi không những không nghe mà còn bênh bà ấy. Anh ta đã có 1 lần đánh tôi vì bênh mẹ. An hem họ hàng bên bà ta ai cũng bênh cho tôi rồi khuyên nhủ bà ta khuyên con trai bà ta phải biết khuyên bà ta những gì tốt những gì xấu nhưng chồng tôi ko nghe. Với bà ta tiền không có nhưng đồ áo thì sắm thường xuyên , trong người không có đồng nào nhưng ra ngoài cứ phải diện thể hiện mình là người có điều kiện. Bà ta bòn tiền con cái. Tính thì nói rất hay nhưng chả làm được gì ra hồn. Anh em bên bố chồng tôi thì ghét cay ghét đắng nên không bao giờ hỏi han đến bà ta mỗi khi tôi về quê..

Tôi còn nhớ như in, ngày tôi mổ trĩ, đêm đầu bà đưa canh ruốc cho tôi khi vết thương mới khâu. Sang ngày thứ 2 bà mất tăm, mẹ đẻ tôi là người chăm tôi suốt thời gian đó. Tôi điên quá nên sau khi ra viện về nhà tôi nói với bà ấy sáo có thể sống vô tâm với con cái như thế. Thì cả bà ấy và chồng tôi quay ra rè bỉu và bỏ bê tôi dù tôi đang ốm đau bệnh tật. Tôi thật sự chán nản khi trong cuộc sống hôn nhân của tôi có sự xuất hiện của bà mẹ chồng như thế này. Trước đây chồng tôi rất thương và chiều chuộng tôi, nhưng tôi ko biết bà ta đã gieo vào đầu chồng tôi gì để chồng tôi quay sang xúc phạm tôi và lạnh nhạt với tôi đến như vậy.

Các mẹ cho tôi lời khuyên gì đi. Để em biết nên đối xử như thế nào với chồng và mẹ chồng để cuộc sống của em đỡ mệt mỏi vì bà ấy để vợ chồng em ko phải cãi nhau nữa.

Đánh giá