Anh đã từng vì em mà đau lòng chưa?

Người ta nói “khi chưa có thì còn cố gắng để giữ lại, nhưng khi có rồi thì mấy ai mà còn cố gắng để giữ nữa”, anh giống như vậy đấy, khi có em rồi anh không còn muốn cố gắng nữa.

Trước khi yêu anh, em đã nghĩ cả đời này nếu có yêu thêm ai nữa, em cũng sẽ không dại khờ mà cho đi tất cả yêu thương nữa. Vì em sợ, mình rồi lại bị bỏ rơi, rồi lại bị coi thường như mối tình trước. Thế nhưng khi gặp anh, em đã không kìm nổi lòng mình, lại cho đi hết tất cả yêu thương và rồi lại nhận lại những nỗi đau như muốn xé ruột gan.

Những ngày đầu yêu nhau, anh chiều chuộng, anh che chở, anh nói muốn ôm em bao bọc em vì em nhỏ bé, anh thương. Rồi những ngày tiếp theo cả hai tiếp tục chuỗi ngày hạnh phúc bên nhau, rồi dần dần em cũng vì sự che chở, bao bọc của anh mà động lòng, mà càng dốc hết sức lực để yêu anh, để thương anh.

Nhưng hạnh phúc đối với ai cũng chẳng được trọn vẹn mãi mãi, khi thời gian trôi đi, khi anh nhận thấy em yêu anh nhiều hơn chính anh yêu em, có lẽ tình cảm của anh đã vơi đi chút ít. Rồi từng ngày những chút ít ấy cứ tăng dần lên, ngày một nhiều, đến khi em cảm nhận được, thật sự mà nói đau lòng lắm. Người ta nói “khi chưa có thì còn cố gắng để giữ lại, nhưng khi có rồi thì mấy ai mà còn cố gắng để giữ nữa”, anh giống như vậy đấy, khi có em rồi anh không còn muốn cố gắng nữa.

Rồi mỗi lần giận dỗi anh không còn nhường nhịn dỗ dành em nữa, rồi mỗi ngày nhìn anh đăng hình vui vẻ lên facebook trò chuyện với bạn bè mà không nhắn nổi cho em một tin nhắn,rồi cả tháng trời chẳng nhận được một cuộc điện thoại nào của anh, rồi anh cũng chẳng còn đột nhiên nói “anh yêu em” nữa, rồi cũng đến lúc em im lặng anh cũng không còn muốn nói gì.

Thật sự, sau nhiều lần bỏ qua tự cao của một người con gái, em đã chủ động để cứu vớt yêu thương của chính mình, nhưng rồi nhận lại vẫn là sự hời hợt, vô tâm của anh. Em đã nghĩ hay là mình từ bỏ, từ bỏ yêu thương từ bỏ anh. Nhưng anh biết đấy, việc mình từ bỏ yêu thương với một người mình cho là tất cả thực sự không dễ, đau lòng lắm.

Mỗi ngày trôi qua, từ ánh mắt, từ cái cau mày của anh em đều chú ý, đều muốn làm anh hài lòng để được bên cạnh anh lâu thêm chút nữa, để được chia sẽ những khó khăn ngoài kia với anh, hay đơn giản chỉ là để nhìn thấy anh mỗi ngày thôi. Nhưng đến một ngày, em nhận thấy thay vì anh vui vẻ em lại thấy anh phiền não mỗi khi em xuất hiện, thay vì em hạnh phúc khi được bên cạnh anh thì em lại lo lắng, lo chẳng biết có thể bên cạnh anh đến bao giờ.

Thế là, em quyết định ra đi. Đi để cho anh có thể tìm kiếm một cơ hội khác,là một người làm anh hài lòng, làm anh vui vẻ, có thể chia sẻ những khó khăn với anh, làm những điều mà em đã không thể làm cho anh. Đi để em thấy anh sống tốt hơn, vui vẻ hơn và khi thấy anh hạnh phúc thì em cũng sẽ tự khắc hạnh phúc mà không còn lo lắng nữa.

Cái cảm giác đau nhói nơi ngực trái, cái cảm giác ghì chặt môi mà nước mắt vẫn cứ từng hàng dài lăn xuống, em nghĩ chắc chắn là anh không biết và cũng không thể hiểu hết được. Nếu hiểu được thì có lẽ anh đã không đối xử với em như thế, giá mà anh xót xa cho em một chút. Đã có lúc em muốn hỏi “Anh có từng vì em mà thấy đau lòng hay chưa?” nhưng mà em sợ câu trả lời còn khiến em tổn thương hơn nữa, cho nên sau cùng cũng chỉ muốn nói “Anh phải sống thật tốt nhé, yêu thương từng là tất cả đối với em!”

Đánh giá